Người Lính Già nơi Xứ Người

NGƯỜI LÍNH GIÀ NƠI XỨ NGƯỜI

                                                           Nguyễn Trà K1A

Giới thiệu người viết: NguyễnTrà sinh quán Triệu Phước, Triệu Phong, Quảng Trị, vào học ở Huế, gia nhập quân đội VNCH năm 1968, Thủ Đức khóa 9/68. Thặng dư sau vào khóa 3/69, chuyển về Không Quân, tốt nghiệp hoa tiêu trực thăng ở Hoa Kỳ đầu năm 1971 về phi đoàn Hoàng Ưng 239 (Skyhawk) /SĐIKQ Đà Nẵng. Cuối năm 1972 lên Trung Úy giữ chức phi đội phó phi đội Gunship. Đầu năm 1975 đặc cách lên Đại Úy nhiệm chức lúc 30 tuổi. Định cư tại Hoa Kỳ năm 1975, vợ và 3 con đang hưu trí tại Nam Florida, USA.

***

Mùa thu được áp dụng cho cuộc đời của con người không chỉ là một mùa lá vàng mùa lá rụng tàn úa, mùa thu của những người lính già nơi viễn xứ sữa soạn và sẵn sàng cho tinh thần, những chuyến du lịch thông thả để tận hưởng sự thanh nhàn khi đời sống không còn vướng bận với miếng cơm manh áo nhọc nhằn, nhẹ bớt bổn phận trách nhiệm dưỡng dục dạy bảo con cái.

Cuộc đời rất ngắn ngủi, đến nỗi chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp đẽ tuyệt vời thì người lại già nua yếu ớt thời gian đến qúa nhanh khi nhận ra thì lại qúa muộn màng, cuộc đời dính liền nhiều sầu bi khổ lụy hơn là thảnh thơi an nhàn. Hạnh phúc đôi khi tưởng như xa vời, nhưng thật ra nó ở bên cạnh chúng ta, đừng mãi mê theo đuổi những thứ xa hoa phù phiếm,  với bước chậm trong ánh nắng chiều vàng nhạt với sự im lặng và tĩnh mịch của buổi hoàng hôn, hưởng thụ như từng phút dây qua cuộc sống, thấy hạnh phúc từ từ hiện ra đến với ta. Tuy nhiên sống lâu chưa phải là hạnh phúc, hạnh phúc là luôn cảm thấy vui vẻ, yêu đời biết tận hưởng cuộc sống. Hạnh phúc và vui vẻ của mình không phải ở trong con mắt của người khác mà lại ở chính trong tâm mình.

Vận nước điêu linh, tôi không giận hờn cũng chẳng oán trách, thế hệ chúng ta chẳng may phải hứng chịu đã lưu lạc khắp bốn phương trời, tuổi đời chồng chất hình hài cũng quăn queo gầy guộc trông cằn cỗi đã qua cái thời thơ mộng, bay nhảy, bao biến đổi của cuộc đời, đã từng lướt qua với nét lãng mạn, đa tình và thánh thiện của một chàng trai trên hai mươi, cuộc sống tấp nập và hối hả đi qua thật nhanh, mới ngày nào còn lang thang đây đó trên quê hương, nay ngoảnh đầu nhìn lại thấy mình đã già nua, cuộc đời ngắn ngủi thời gian không đợi ai nhưng đôi khi ta mải miết tìm kiếm quên đi hưởng thụ cuộc sống niềm vui và hạnh phúc, rất là đơn giản chỉ là ta đã lãng quên mà thôi, vận nước nỗi trôi, số mệnh con người rủi ro tình cờ bắt gặp đâu đó phảng phất một bóng hình, một giấu vết năm xưa là bao kỷ niệm tràn về, nước mắt tuôn trào, không tô điểm thêm sắc thêm son cho cái tuổi đã ngã về chiều tuổi bảy mươi tám mươi là chuẩn bị hành trang đi cùng cho đến hết đoạn đường phù sinh.

Nước Việt Nam, quê hương ta có núi rừng bao la cao ngão nghệ, có sông dài thăm thẳm uốn khúc chảy qua thôn xóm, có biển rộng trời cao, nằm bên bờ Thái Bình Dương, trải qua hàng ngàn năm do thiên nhiên tạo nên, qua nhiều thế kỷ con người tô son phết phấn vun xới càng ngày càng thêm đậm nét, qua thắng cảnh tuyệt vời khắc sâu vào tâm trí, dù có xa cách hàng vạn dặm người con của nước Việt vẫn mơ tưởng về đất mẹ, về thắng cảnh của quê hương, qua nhiều chế độ và xã hội gắn liền với thời gian và lịch sử nâng cao bảo tồn và phát triển đôi khi bị tàn phá và huỹ hoại. Ở xứ người cũng có cánh đồng “cò bay thẳng cánh”, cánh đồng trồng bắp  (ngô) khi mùa bắp đơm hoa nỡ trái, toả mùi thơm ngào ngạt những bông bắp lượn theo chiều gió uốn mình uyển chuyển đều đặn nhịp nhàng, tạo ra dáng điệu gây cảm giác dịu dàng, cũng có cánh đồng trồng mía xanh biếc ánh nắng mùa xuân lấp lánh dịu hiền phủ trùm lên cả cánh đồng, đến mùa thì mía được đốt cháy ngay giữa cánh đồng, làn khói xây thành những đám mây lơ lững chằng chịch từng tầng suốt ngày đêm, khi đang ở giữa không gian tỏa muì thơm trộn lẫn với mùi tro tàn của mía, ngào ngạt giữa khung trời bao la bát ngát, những đàn chim én bay lượn lơ lững trên không trung, tạo thành những bức tranh tuyệt diệu, cảnh đẹp thiên nhiên nơi xứ người tuy khác với mùi thơm mùa lúa chín nơi quê nhà hay thiếu luỹ tre xanh nhưng lại có bãi cát vàng thiếu bóng ngư phủ ngày đêm dầm mưa dãi nắng mò tôm bắt cá nơi dòng sông bến nước, ở đây không giống quê hương ta, nhưng cũng có cảnh đẹp và lãng mạn an ủi cho tuổi già đang sống nơi viễn xứ.

CanhDongBapCanhDongMia

Cánh đồng trồng bắp – Source:Internet         Cánh đồng trồng mía – Source:Internet 

Từ những người trí thức và những người giàu có sống nơi đô thị tráng lệ sầm uất đến các nông dân nghèo xơ xác sống nơi thôn quê hẻo lánh gần một trăm triệu dân Việt bất cứ ai cũng mong ước hoà bình, đất nước thanh bình dân giàu nước mạnh là sự mơ ước của người dân sau bao nhiêu năm chinh chiến đất mẹ điêu tàn, dân chúng chết chóc sự ước mơ đã thành tựu. Từ năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm nhà nước rêu rao hòa bình từ Nam ra Bắc, do đảng cộng sản chiến thắng, ban đầu nghe xuôi tai khoái chí, dần dần thấy ớn lạnh xương sống, qua sự cai trị và lãnh đạo của đảng cộng sản, hòa bình không chỉ là với cuộc sống chung im tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người đôi khi con người giết hại lẫn nhau mà không cần dùng đến súng đạn, cũng có khi con người làm đau khổ nhau áp bức bóc lột và mâu thuẫn lẫn nhau mà không cần chiến tranh, cách tốt nhất để xây dựng hòa bình là tăng thêm những hành động yêu thương và bác ái với đồng loại. Nhìn lại lịch sử cận đại của nước Việt Nam bị đô hộ Pháp, bị “Mỹ ngụy” đổ quân vào miền Nam, bị Nga Tàu mang súng đạn xuống miền Bắc. Ngày nay đất nước chúng ta đang lâm nguy như vấn đề Biển Đông, Đồng Tâm, Formosa và gần đây vụ tiếng Việt mới…Không sớm thì muộn Việt Nam sẽ rơi vào tay ngoại bang, hay nói rõ hơn là bị Trung Quốc cai trị, nước Việt Nam của chúng ta đã trải qua hơn bốn ngàn năm Văn Hiến chưa bao giờ khuất phục và lòn cúi ngoại xâm, lịch sử dân tộc Việt Nam trải qua bao nhiêu thời đại từ nhà Đinh, nhà Lý, nhà Trần và nhà Lê… luôn luôn cương quyết đứng lên bảo vệ lãnh thổ vẹn toàn, trong giai đọan hiện nay, hơn bao giờ hết người Việt chúng ta ở khắp nơi trên thế giới, cần phải nắm tay nhau đoàn kết cùng noi gương tiền nhân để giữ gìn bờ cõi với hồn thiêng sông núi, với chí quật cường hào khí của người Việt Nam. Sau ngày ba mươi tháng tư năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm chúng ta thua trận nhưng chưa bao giờ giải ngũ cho nên vẫn còn trách nhiệm đối với quê hương và dân tộc, trước sự tồn vong của đất nước và hiểm hoạ nô lệ phương bắc, người cựu quân nhân VNCH vẫn khắc sâu trong tâm -Danh Dự -Tổ Quốc -Trách Nhiệm .

Trong đời sống ở thế gian xảy ra tùy vào yếu tố nhân duyên kết thành theo một chuổi trùng trùng duyên khởi rồi hội tụ dẫn đến kết qủa. Chúng ta đã từ bỏ quê hương điêu tàn, đã quay lưng với tương lai đen tối, nhưng không bao giờ quên chúng ta là dòng máu Việt, hãnh diện và tự hào là ngươì Việt Nam, tôi không ngồi nhìn quê hương và dân tộc với ánh mắt hờ hững dửng dưng với nỗi đau ngút ngàn đã phải trải qua, không ngồi khóc thương cho một khung trời đã mất mơ tưởng về một dĩ vãng đã tàn phai, với số tuổi già nua hàng ngày thấy trên các trang mạng  bạn bè ra đi tại quê nhà tại xứ người những tiếng cầu chúc, những lời chia buồn bên trời kia vẫn ngó về phía trời này tiếng vọng đau buồn chia lìa của tang quyến và người thân thuộc, để chia sẽ những hệ lụy trầm luân của người lính một thời sống chết có nhau của thời chinh chiến.

Từ ngày đến Hoa Kỳ chúng tôi không ngần ngại hơn thua đứng ra gánh vác công tác xã hội mà người tỵ nạn thường ví von “ăn cơm nhà vác ngà voi”từ công tác nhỏ bé đến công tác lớn lao không từ chối mà lại hăng say nhận lấy trách nhiệm để phục vụ đồng hương suốt bốn mươi hai năm qua và mãi đến hôm nay cũng vẫn ôm lấy trách nhiệm, không quản ngại già yếu, không thấy mệt mỏi tiếp tục làm những công tác xã hội, tuy nhiên khi về già muốn trao lại cho các con, các cháu trẻ trung, học rộng tài cao, chúng là thế hệ thứ hai, thứ ba sinh đẻ nơi xứ người hiểu được phong tục văn hóa nơi đang sinh sống, chúng biết cách giao tế từ trên cao cho đến các hóc hẽm đi vào xã hội, lớp trẻ đứng ra gánh vác công tác xã hội thì thích hợp và thành công.

Để thảnh thơi ra đi chúng ta phải thanh toán những món nợ đời, nợ tổ quốc quê hương, nợ ân tình, nợ xã hội, nợ bạn bè… những món nợ không bắt buộc nhưng chúng ta tìm mọi cách trả cho đời, gởi lại cho người trước khi đi về cõi cực lạc sẽ cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản. Hiện taị là phương tiện tương lai mới là cứu cánh là một phần thưởng dành cho quãng đời còn lại của mình. Có một người tôi muốn kể người nghe muốn chia sẻ mọi điều dù nhỏ nhất khi đã cho một giọt nắng trong buổi chiều tà cùng người vun đắp những yêu thương dù có đi mòn cả lối đời chỉ tìm thấy một hình bóng nhỏ bé ở bên cạnh tay đan tay trên con đường hạnh phúc dẫu thời gian hai mái đầu bạc phơ, vẫn yêu nhau đến hơi thở cuối cùng, theo gió mây ngàn đưa đẩy với niềm tin hy vọng chúng ta sẽ đón nhận cuộc đời tốt đẹp và hạnh phúc trước ngày giờ bước lên chuyến taù tốc hành về nơi yên nghỉ cuối cùng. Người phụ nữ tôi muốn nói đã đồng hành sau năm mươi năm lưu lạc đây đó thăng trầm vui buồn lẫn lộn chúng tôi vẫn ở bên cạnh nhau sẽ cùng nhau dẫn dắt nắm tay đi trên con đường hạnh phúc của cõi ta bà và cũng ước mong sẽ đồng hành theo nhau khi chuyển qua chuyến đò cuối cùng. Thật sự hơn bốn mươi ba năm khoảng thời gian đủ dài để hận thù lắng động, nhưng không đủ dài để xoá mờ những bi hùng đau thương có thật suốt đoạn đường tỵ nạn phải rời bỏ quê cha đất tổ sống lang thang nơi xứ người. Những ngày còn sống còn thở ra hít vào là những giờ phút muốn quên đi cuộc chiến điêu linh, tưởng nhớ đến các quân nhân cán chính đã vị quốc vong thân xin kính cẩn nghiêng mình đến các chiến sĩ thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu hy sinh cho chính nghĩa quốc gia mẹ Việt Nam đang ấp ủ hình haì của những người con thân yêu, tổ quốc Việt Nam đã vị quốc vong thân, xin các anh an nghĩ thiên thu vĩnh biệt. Chúng tôi là những người lính năm xưa, toàn thể quân nhân và đồng bào đang tin tưởng vào chúng ta một ngày về rửa nhục để mẹ Việt Nam không còn cất lên tiếng than ai oán, để chúng ta cùng nhau trở lại kiếp làm người, chấm dứt đêm trường u tối đã phủ trùm lên tổ quốc suốt thời gian hơn bốn thập niên dài đằng đẵng.
Hinh01-Source-Internet

Hình minh họa – Source: Internet

Từ ngày giã từ quân đội chen chân vào dòng đời trên xứ người để được nhìn trời cao đất rộng, ngóng xa hơn lại quên đi tuổi thanh niên, tuổi đầy hoa mộng một thời còn trẻ đã đạt được ước mơ chiến đấu dũng cảm trên vùng trời miền nam, người lính trận lênh đênh như thuyền không bến, nay sống mai chết lúc nào cũng hiên ngang để thỏa chí tang bồng, nhưng lại khâm phục trìu mến ấp ủ và nâng niu trước bóng dáng của phái nữ với người đẹp, như những cánh hoa mềm mại vươn lên trước gió đang nở rộ vào buổi bình minh, những ngày đó là cả một khung trời nắng hồng tuổi thanh niên những giây phút mơ màng hão huyền, giờ nầy chỉ còn lại nước mắt của người già yếu hoen trên mi, rơi xuống gò má nhăn nheo, hụt hững mỗi hơi thở là một kiếp người, hết sức bối rối tâm thần khi chuẩn bị mang theo hành trang về bên kia thế giới. Thế giới ngày nay thay đổi qúa nhanh và qúa nhiều, con người cần phải thức tĩnh càng sớm, càng nhanh, càng tốt với số tuổi gần đất xa trời, với hình hài nhỏ bé không gánh nỗi những ngang trái, những hệ lụy thế lực nghịch cảnh chướng duyên của xã hội hiện nay. Nhớ lại thời chinh chiến, hình ảnh và những tiếng long trời lỡ đất của đại bác hằng đêm vang cả một gốc trời, tiếng gầm thét của những con chim sắt tung mây lướt gió ngoài mặt trận để ngăn bước quân thù, những quả mìn xé nát màn đêm trong phòng tuyến còn văng vẳng đâu đây, đã hằn sâu trong ký ức của người lính già. Tôi rời quê hương, khi tuổi vừa ba mươi coi như nửa đời người không than trời trách đất, mang theo cuộc chiến đã tàn và một đất nước chỉ còn trong tâm tưởng. Con đường chúng ta trong tương lai còn rất dài và rất gian khổ, thế hệ thứ nhất đã mỏi mòn rồi, những người ở lứa tuổi chúng tôi chỉ còn sống trong giấc mộng trầm kha của thời xa xưa, niên lão sống về quá khứ. Những chuyện xảy ra ở chiến trường mấy mươi năm về trước, tôi không thể nào quên được. Lý tưởng, niềm tin, niềm hân hoan sau những trận chiến thắng và cả những nỗi kinh hoàng khi phải đối diện với cái chết của đồng đội chưa bị phai mờ, cho dù tôi đã bước ra khỏi cuộc chiến hơn bốn mươi hai năm.

Các bậc cha mẹ, xin đừng coi con cái là điều quan tâm duy nhất trong cuộc đời, đừng vì con cái mà khép lại cánh cửa giao tiếp với xã hội, cũng đừng vì con cái mà bỏ lỡ niềm đam mê sở thích của bản thân mình. Chúng ta không mong cầu con cái trở nên hoàn hảo, cũng không cần chúng phải nuôi dưỡng khi về già, chỉ cần chúng có thể sống độc lập và giữ trọn lòng hiếu thảo với cha mẹ, vậy là chúng ta đã làm một người cha, một người mẹ đáng qúy và thành công rồi đó. Không bi quan nhưng lại rất thực tế, khi về già chúng ta đừng do dự phải chuẩn bị tư tưởng là sẽ vào nursing home là một nơi tiện lợi nhất, hợp tình hợp lý nhất, không cần phải suy nghĩ đắn đo thêm nhức đầu, nhức ốc chúng ta chỉ theo những người đi trước đã đi qua một cách thoải mái và thanh thản.

Luôn có những tia sáng hy vọng dành cho những người may mắn được góp mặt trên cõi đời này dù cuộc đời có bị vùi dập đến đâu đi chăng nữa cũng cảm thấy thỏa mãn và bằng lòng khi mình sắp từ giã cõi tạm, tâm hồn lắng lại như chiếc lá vàng đang lìa cành trước gió  đông một đời trốn chạy qúa khứ nay phải trốn chạy trách nhiệm và bổn phận đối với quê hương tạo vết cắt vô hình trong tim, trong ốc tôi không cầm giữ được trong mình, nên bật thành tiếng nấc nghẹn ngào đang quằn quại và giẫy giụa trong tâm trí mặc dù đang ở nhà cao cửa rộng, nằm trên chăn ấm nệm êm, ở bên ngoài căn nhà ánh nắng mùa Xuân lấp ló, rọi qua những tàn cây tạo thành những vạt nắng lung linh trên các bãi cỏ xanh, những màu đỏ trắng vàng rực rỡ của các loại hoa trái mùa đang nở rộ để đón Xuân, trước ngõ vào, cây mai đứng sừng sững rụng hết lá đang đâm nụ chuẩn bị nở hoa để đón chào Xuân Mậu Tuất.

Thời gian qúa lâu, tôi cứ tưởng trời đất đã xoá mờ cuộc chiến điêu tàn mà tôi đã traỉ qua, tôi không khơi dậy một niềm đau, không nhắc lại một nỗi nhớ nhưng tâm tôi không giấu được một qúa khứ đau thương, trong lòng buồn tê tái con tim đau nhức nhối, nhưng tâm hồn tôi cố che giấu cảm xúc nên bình an thanh thản khi tuổi xế chiều. Giữa không gian thê lương cố hữu, ở nơi chôn cất nỗi buồn man mác, chiếm hữu tâm hồn người viễn xứ, tự hỏi lòng mình tôi đến từ đâu?./.

Nguyễn Trà

 

Tâm Tình từ khóa đầu đàn K1A

                                                         TÂM TÌNH

Kính thưa:  Qúy thầy cô

Các bạn và các em

                     Tôi là Nguyễn Trà  K1 Kiểu Mẫu Huế (1964 – 1968)

  Từ ngày trường đómg cửa đến nay hơn bốn mươi năm chưa có cơ duyên trở về thăm trường xưa thầy cũ và bạn bè, nhưng vẫn theo dõi trên các trang mạng điện tử hoặc các bạn bè qua về từ quốc nội và hải ngoại cũng như các năm tổ chức hội ngộ của trường tại Mỹ và Việt Nam, không nhiều thì ít vẫn biết đời sống của qúy thầy cô, các bạn và các lớp về sau.

  Riêng cá nhân tôi rất hãnh diện và tự hào k1, không lâu gặp một em k7 tâm sự với tôi rằng “ các anh chị k1 chúng tôi rất kính nễ ngoài tuổi tác lớn ra, các anh chị thật là những người gương mẫu, đứng đắn dù có một đôi anh chị thiếu may mắn, túng thiếu nghèo khó nhưng vẫn giữ tư cách của một người anh người chị, ngòai đời nhanh nhẹn đối xử đáp ứng với cuộc sống “ Tôi hỏi tiếp không phải vì các anh các chị thông minh học giỏi, đổ đạt thành tài? Em trả lời “ vâng, dĩ nhiên là những học sinh xuất sắc được tuyển lựa từ các trường tư thục thời đó” nghe xong câu chuyện tôi cảm thấy nở mặt nở mày vì tôi đã ở trong k1 của trường Kiểu Mẫu

  Câu chuyện dài dòng vòng vo tam quốc, tôi xin thưa đi thẳng vào câu chuyện hôm nay tôi muốn đưa ra. Thưa qúy Thấy Cô các bạn k1 thân mến. Ngày nay qúy thầy cô, các bạn các em theo luật vô thường  đã ra đi khá nhiều, một số bị bênh tật già yếu nên chúng ta gom góp laị từ K1 đến K cuối cùng với danh xưng cựu học sinh trường Kiểu Mẫu Huế, chúng tôi ở hải ngoại hứa cùng các bạn sẽ đóng góp tinh thần vật chất yễm trợ hướng về trường xưa bạn cũ, tuy nhiên chúng ta không quên rằng k1 lúc nào cũng làm gương và gánh vác những gì cảm thấy thua thiệt và khó chịu vì chúng ta đã được dạy bảo qua ngôi trường mang tên KIỄU MẪU. Tôi hy vọng rằng ý kiến của tôi được qúy thầy cô và các bạn tán thành và đồng ý. Năm mới chúc qúy thầy cô, các bạn các em một năm nhiều sức khỏe và an lạc

 Ghi chú: Tôi mong comment của các bạn k1

Phân Ưu – K7 Lê Chí Hùng

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Được tin Đồng môn K7 LÊ CHÍ HÙNG
vừa mới qua đời ngày 2 tháng 12 năm 2017 tại Huế.
Ban LIên Lạc Kiểu Mẫu Huế- Hải Ngoại xin chia buồn cùng tang quyến.
Nguyện cầu hương linh Cố đồng môn K7 LÊ CHÍ HÙNG sớm Vãng Sanh Cực Lac Quốc.

Trưởng Ban Liên Lạc KMH/Hải Ngoại
K1A Nguyễn Văn Thảo

_____________________________________

PHÂN ƯU

Được tin đồng môn K7 LÊ CHÍ HÙNG
vừa từ trần ngày 2 tháng 12 năm 2017 tại Huế
Chân thành chia buồn cùng tang quyến,
Nguyện cầu cho hương linh em Hùng sớm siêu sanh tịnh độ.

Thay mặt Ban liên lạc KMH/Saigon
Bùi Quanh Kim Định K1A

_____________________________________

PHÂN ƯU

Được tin đồng môn K7 LÊ CHÍ HÙNG
vừa từ trần ngày 2 tháng 12 năm 2017 tại Huế
sau một thời gian lâm trọng bệnh.
Chúng tôi xin chia buồn cùng chị và các cháu
Chúng tôi Thành Kính Phân Ưu cùng tang quyến
và cầu nguyện cho hương linh Cố đồng môn K7 LÊ CHÍ HÙNG sớm Vãng Sanh Lạc Quốc .

Thay mặt Ban liên lạc KMH/Huế
Lê Phước K3

_____________________________________

TIN BUỒN

Ban liên lạc CHS K7-KMH xin báo tin buồn:
Cố đồng môn K7 LÊ CHÍ HÙNG
đã từ trần lúc 15 giờ ngày 2 tháng 12 năm 2017 tại Huế
sau một thời gian lâm bệnh ngặt nghèo.
Chúng tôi vô cùng thương tiếc kính báo tin.
Thành Kính Phân Ưu cùng tang quyến
và cầu nguyện cho hương linh Cố đồng môn K7 LÊ CHÍ HÙNG sớm Vãng Sanh Lạc Quốc .

Thay mặt BLL K7 KMH/Huế
K3 Lưu Nguyên Lộc

Thương Tiếc – Thầy Đặng Nhuận

THƯƠNG TIẾC

Nhân được tin buồn Thầy ĐẶNG NHUẬN
 cựu Giáo sư Âm nhạc của trường Kiểu Mẫu Huế
tác giả bài Kiểu Mẫu Ca
vừa từ trần hôm 17/10/2017 tại tư gia huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước.

Ban LIên Lạc Kiểu Mẫu Huế- Hải Ngoại vô cùng thương tiếc trước sự ra đi của Thầy.
Hình ảnh Thầy mãi mãi với chúng con: Kiểu Mẫu Ca.
Thành kính phân ưu cùng tang quyến.

Thành tâm nguyện cầu hương linh Thầy ĐẶNG NHUẬN sớm Vãng Sanh Cực Lac Quốc.

Trưởng Ban Liên Lạc KMH/Hải Ngoại
Nguyễn Văn Thảo K1A

_____________________________________

TIN BUỒN

Ban liên lạc KMH/SG vô cùng thương tiếc báo tin thầy ĐẶNG NHUẬN cựu Giáo sư Âm nhạc của trường Kiểu Mẫu Huế và là tác giả Kiểu Mẫu Ca,
vừa từ trần hôm 17/10/2017 tại tư gia huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước.

Ban liên lạc trân trọng báo tin buồn đến gia đình Kiểu Mẫu Huế cũng như chia buồn đến quý tang quyến của thầy .

Nguyện cầu Hương Linh thầy sớm Tiêu Diêu Miền Cực Lạc.

Thay mặt Ban liên lạc KMH/Saigon
Bùi Quanh Kim Định K1A

_____________________________________

THÔNG BÁO TIN BUỒN

BLLKMH/H VÔ CÙNG THƯƠNG ĐAU BUỒN VÀ THƯƠNG TIẾC KÍNH BÁO TIN BUỒN ĐẾN GIA ĐÌNH KIỂU MẪU HUẾ :

Sau một thời gian lâm bệnh ,Cựu Giáo sư âm nhạc Trường Quốc Gia Âm nhạc Huế,Trường Nữ Trung học Thành nội Huế,Trường Trung học Kiểu Mẫu Huế,Tác giả Kiểu Mẫu Ca ĐẶNG NHUẬN đã từ trần hôm qua 17.10.2017 (nhằm ngày 28 tháng 8 năm Đinh Dậu).

Sau khi Cố Giáo sư phu nhân qua đời vào năm 2010 thì 2011 Thầy theo con trai vào Bình Phước (gần biên giới Cambodia). Sau đó, Thầy đã bị giảm trí nhớ. Đến lúc Đại diện BLLKMH/SG đi thăm thì Thầy đã quên nhiều. Hoàn cảnh kinh tế của người con trai cũng chỉ đắp đổi qua ngày,không lấy gì thư thả lắm.

Cố Giáo sư là vị Thầy hiền từ,khoan dung và rất mực thương yêu học trò của mình,không riêng gì Trường Kiểu Mẫu chúng ta mà với tất cả học trò các trường mà Cố Giáo sư đã từng công tác.

Để nghĩ tưởng về người Đồng nghiệp đáng mến,vị Thầy đáng kính đáng yêu ,cũng là Tác giả đã tặng cho Gia đình KMH chúng ta MỘT BÀI CA ĐỂ ĐỜI,chúng con/chúng tôi kính mong Quí Thầy, Cô, ACE HỌC TRÒ CỦA CỐ GIÁO SƯ trong cũng như ngoài nước NGHĨ TƯỞNG VÀ HỘ TANG như đã từng thể hiện trong Lễ tang CỐ GS CỰU HIỆU TRƯỞNG sau một thời gian chữa trọng bệnh.

TB.

1.NGÀY PHÚNG ĐIẾU :19.10.2017.
2.NGÀY DI QUAN :       20.10.2017.

TẤT THẢY TẤM LÒNG VÀ TỊNH TÀI HỘ TANG CỐ GIÁO SƯ ÂM NHẠC,CỐ TÁC GIẢ KIỂU MẪU CA XIN GỬI VỀ hoặc tạm ứng THỦ QUỸ BLLKMH/SG MAI DUNG.
BLLKMH/SG SẼ THAY MẶT GIA ĐÌNH KMH VIẾNG TANG VÀ ĐƯA TIỄN CỐ GIÁO SƯ.

Thay mặt Ban liên lạc KMH/Huế
Lê Phước K3 Kính báo

Mạ và tuổi thơ tui

Mạ và tuổi thơ tui

Kính quý Thầy cô .
Thân đến:
-Anh ‘thầy chùa’ … Duy Bàn
– AE (đực rựa ) thời thơ ấu từng là…’quỷ sứ’
Nguyễn Ngọc Biện K4

Hồi tui còn nhỏ. Ba ở lính, đóng quân đồn Mang Cá ,thỉnh thoảng đi đi về về . Mạ … ‘thỉnh thoảng ‘ cứ rứa mà đẻ…dày , tới ba em gái. Trong nhà không có chị, mạ lại bận bán hàng . Nên ngoài lúc đi học, tui còn phải giữ em . Hơn năm sau, mạ cho ra lò thêm cu tý, cái ‘khổ’ cứ rứa, hắn nặng mãi bên…hông !

Biết tui ‘khổ’ mạ thương nhất nhà. ( nhất nhì mình tui ) ! Còn hai anh, một vào lính. môt đi học ( nội trú… ). lâu lâu về, thấy thằng em vất vả chăm em , nghĩ thương , anh cũng giữ giùm em chút ít .

Nhưng thương thì thương …có lần phạm một …’tội trọng’, không thể tha thứ , tui bị mạ đần một trận nên thân.

…Phủ Cam có xóm chợ xép, lóc nhóc như tui hơn chục thằng …’quỷ ‘, nhưng sướng hơn, vì số đông bọn hắn đều có chị . Những lúc tụi hắn, tha hồ la hét với đủ trò chơi …’hấp dẫn ‘ thì tui phải lo giữ em, lòng như lửa đốt !

Dù đã hơn 50 năm, tui vẫn nhớ như in .Cứ vào mùa bắn súng ,bằng ống thụt với trái đạn Bời Lời . Để có súng, bọn ‘ quỷ’ xóm tui thường kéo nhau lên chùa Quốc Ân ( gần núi ba tầng ) chặt những cây trúc, còn có tên là Hóp, được trồng thẳng tắp quanh chùa. Vì thèm bắn súng ,rứa là từng tốp thi nhau tàn phá không thương tiếc, những cây hóp bị chặt bỏ ngổn ngang, điêu tàn. nhà chùa tức lắm, rình hoài nhưng chưa bắt được đứa mô !

Hôm nớ ,không biết trời xui đất khiến chi, hay vì thèm súng quá . Trốn mạ , theo bọn hắn ( tui và bốn tên ) lên chùa một lần cho …’ thỏa chí tang bồng’ vì chưa ‘kinh nghiệm chiến trường ‘, tui và thắng Linh hăm hở tiến bước mà không hề biết ‘hiểm nguy’ luôn cận kề , còn ba thằng ‘quỷ’ tê … chắc qua nhiều kinh nghiệm, có ý đi sau… ‘thí mạng hai thằng lính mới cà ngơ ‘ để ‘nắm tình hình’… rồi mới ‘tấn công ‘… !?

Lần đầu được tận tay sờ mó ,ngắm nghía hàng trúc, đả quá ! Hai đứa thầm thì …cây ni làm cần câu cá, giật sướng tay phải biết, cây ni làm súng máy nì, cây ni , cây nớ … nhiều quá ! cả hai lóa mắt vì cây mô nhìn cũng đả ,cũng thẳng lóng, thưa mắt, lại có sọc màu vàng bóng, ( chắc bị ánh nắng mặt trời chiếu ) tui đưa tay vuốt vuốt…chao ui ,có chi sướng hơn hè ! Hai thằng đang …’say sưa giấc mộng’ …

Bổng… nhiều tiếng la to ,( hơn 10 chú …Điệu hay Địu ) – đứng yên, chết tụi bây, hai đứa chết khiếp… tui khớp … ‘chắc tàn đời rồi’, thằng Linh khóc ré vì quá sợ, còn tui cố nuốt nước mắt !

Phút chốc, hai thằng bị bắt sống làm ‘tù binh’. Được dẫn vô, cho ngồi ở nhà mát ,chờ thầy ra xữ. Ôn thầy …già bước ra (thấy ôn lớn tuổi ,tui nghĩ… chắc là thầy bề trên, như gọi ông cha bề trên ở nhà thờ )

- Răng mấy đứa bây cứ chăt phá cây của nhà chùa hoài rứa, cha mạ tụi mi không dạy à . Chỉ thằng Linh (lớn con hơn ), – thằng ni mi chặt mấy lần . dạ 1 lần . Một lần mà tan tành rứa ! ông mớm cung: – nói thiệt tau tha ,còn chối kêu Dân Vệ bắt về xã bỏ tù, nghe ở tù thằng Linh khóc to hơn …tui sợ, khóc không ra tiếng.

- Chỉ vào tui ,còn thằng ni mấy lần khai ra , tui thành thật: – con chỉ lần đầu, thầy tha cho, con xin thề … ông thầy hứ một cái ,- thề thốt chi ,ai tin nổi miệng tụi mi ! tau điều tra ra , là chết hết tụi bây.

Lúc nớ đã trưa (đi học về là tui dọt liền ) ông thầy bổng dịu giọng, trưa rồi tụi mi ăn cơm khôn, ăn cho no mà đi tù …( thấy ông và mấy chú điệu cười, tui …!!!?) ôn thầy tiếp, -Chùa không có cá thịt mô, chỉ có rau chấm xì dầu ,và đậu khuông , ăn hí ! Thắng Linh háu ăn gật đầu ,tui im lặng liếc hắn, ý ra dấu đừng ăn, nhưng hắn không nhìn , ông thầy chỉ tui – thằng ni nhỏ con hơn, nhưng coi bộ lì , mi chê cơm chùa há ? tui cúi gầm mặt , thắc mắc… ‘ lạ thiệt, mới hồi nớ còn… ác ,đòi bỏ tù người ta ,chừ cho ăn cơm… là răng !!!?’

Có lẽ nhờ mấy thằng đồng đội thoát ‘chết ‘ về báo tin, mạ và chị thằng Linh lên chùa . – Mời hai chị vào đây , ông thầy kể tội … – Hai chị thấy đó . tụi hắn phá hơn quỷ ,tan nát hết mấy hàng trúc của chùa rồi , sung sương chi mà súng với đạn, hết đám ni đến đám khác, phá ơi là phá ,ngày mô cũng như ngày nớ…tụi hắn lanh hơn sóc, bửa ni mới bắt được hai thằng .

Mạ nhỏ nhẹ ,- Dạ, thầy cho em xin lỗi , liếc qua tui, – về nhà chết với tau .
– Nói rứa thôi, con nít con thơ về la cho quen , chớ có đập chi mà tội, ông thầy lên tiếng, tui lại thắc mắc …’ mới hồi nớ …lạ thiệt…’ !?

Mạ nói to , vòng tay xin lỗi thầy mau . Hai đứa làm theo lời mạ . mấy chú che miệng cười ,lúc nớ tui thấy rất mất mặt ,và rất là… nhục !

Chuẩn bị về , một chú Điệu lên tiếng chờ chút , rồi mang ra cái rựa và đôi dép . – Có phải của hai đứa mi khôn . Giật mình, nhìn qua mạ , mạ nhìn cái rựa đỏ mặt rồi nhìn tui : – răng rứa mi ? ông thầy, – đó, hai chị thấy khôn , tui nói sai mô . Liếc cái rựa, tui toát mồ hôi hột , cà…lăm phân trần . – khôn phải con mô , hôm nớ con cho thằng Năm mượn , hắn hứa làm cho con khẩu súng máy. nghe hắn bị mấy đứa dọa ,sợ quá bỏ rựa chạy. sợ mạ đập con nín luôn. Quay qua thầy . – hèn chi em tìm chẻ củi mà khôn thấy , rồi ngó tui , về nhà mi biết tay rau .

Ra khỏi chùa, trời trưa nắng gắt , nhưng tui coi như pha .lòng hân hoan , sung sướng như vừa ra tù, nhưng bụng cứ không yên …về nhà không biết sống chết răng đây !?

Biết mạ giận ,tui lấy lòng … – mạ nờ ! Đang giữa trưa đứng bóng , lại vừa mất mặt với ông thầy chùa, thêm dụ cái rựa… sùng máu, mạ nạt to – cái chi ! tui nói nhỏ …hồi nớ thằng Linh ăn cơm chùa , Mạ tiếp tục …tức : – mà răng ! …hắn ăn cơm chùa , ăn cơm cúng hắn phạm tội trọng , ‘xơ ‘ dạy, ăn cơm cúng phạm tội trọng ! Đang tức , nghe thằng con …láu cá nịnh một câu vô duyên, mạ nổi điên to tiếng : – Tội trọng , tội trọng …kệ hắn ! về nhà tau cho mi thấy tội trọng của mi … !

Biết mình vừa phạm tội tày đình ,khó tha thứ . Không chờ mạ nhắc, tui lên giường nằm chờ …chết !

Trước sân ,mạ bẻ nhánh dương liễu còn non , to hơn cây viết chì, dài chừng nửa thướt , vuốt một cái không còn ngọn lá …Nhịp nhịp vào mông, mạ đọc to , cả chục điều lệnh cấm…! tui dạ, dạ, dạ…( mạ kiếm mô ra mà nhiều luật quá .) rồi quất hai phát thiêt mạnh, đau không chịu thấu , lúc nớ tui không dám khóc, vì biết tội lỗi mình đáng phải…chết ! .

- Bước xuống rửa mặt rồi đi ăn cơm ! mạ nhẹ giọng …tui vui như vừa thoát nạn.

Từng tuổi ni, (U70) nhớ nhớ quên quên, về một thời thơ dại đã qua , rồi nhớ mạ. Ước chi, chừ được trở lại những năm tháng xa xưa , được mạ mua cho áo trắng mới, có hình chim thêu ở túi áo , thay cho áo cũ bị nhiều dấu … ‘đạn thù ‘ (dính mủ trái Bời Lời ), lại được bồng em, được nằm cho mạ đần một trận, không chỉ hai roi, mà tới những ngàn lần roi…

Nhưng răng tìm được, những hạnh phúc lớn lao nớ nữa mạ ! Chừ con đã già… mạ cũng đã đi xa…xa lắm !

Nhẩm …nhẩm. Còn vài tháng là đến ngày giổ. Mạ ơi ! Con sẽ về thăm mạ !