Ngược Lối Hướng Đời

NGƯỢC LỐI HƯỚNG ĐỜI

Buổi mai thức dậy, nhìn ra canh đồng,
Lúa đã trổ bông dưới tia nắng hồng.
Nhớ người ra đi, thương người ở lại.
Đời rong rêu đời, tay trắng tay không.

Đêm đen, đêm đen chảy xuống từng giòng,
Mộng ước ngày xưa chừ cũng mỏi mòn.
Một người ra đi, một người ở lại.
Tay trắng tay người nên đời héo hon!

Ngày vàng lên ngôi, rộn ràng phố thị…
Ván chiều chân mây vẽ đời mộng mị,
Thương người ra đi, nhớ người ở lại,
Nặng chĩu trên vai, hạt bụi xuân thì!

Một người ra đi, một người ở lại…
Ngược lối hướng đời xa cách càng xa.
Hành trang cho nhau, niềm đau tuổi dại
Chừ giọt ưu tư vẫn chẳng nhạt nhòa!

Tác Giả: Địa Cầu Xanh

Tiểu Ni

Tiểu ni ơi!

Có lẽ tôi với em chung một tiềm thức
Tôi nhớ rồi, một câu hỏi thốt ra từ tiền kiếp
Hỏi mà không mong cầu được trả lời
Không như Bach trong Toccata thuở đó
Câu hỏi không dành cho kiếp này
Chỉ một tiếng “dạ” là câu hỏi được trả lời
Là ngôi trường trở thành biểu tượng của hiện tượng.
Là hơi thở bay chung quanh linh hồn của bụi phấn
Câu hỏi có một tuổi thọ kéo dài
Đến bây giờ vẫn là xâu chuổi
Được gút bằng sợi chỉ thêu học trò
Liền lạc
Em ở đó
Tôi ở đây
Em lần hạt, tôi cũng lần hạt
Hạt xoay mãi trên đầu mút ngón tay độc thoại
Bàn tay đồi mồi, tóc muối trung hòa
Có tàn nhang của cây nhang đã tàn
Mà hương vẫn quyện nhập hồn từ dạo
Âm vang của câu hỏi
Lăn trên bậc thềm đá rửa
Bậc thềm của ngôi đền tuổi thơ
Như ngôi chùa dành riêng cho trẻ nhỏ, tiểu ni ơi!

Tác giả: phattran
p/s: Hồi nớ Trần Văn Phát K3 có để ý một người K6 NT

Dòng Kiểu Mẫu

Dòng Kiểu Mẫu

Kiểu Mẫu, hình bóng cũ vẫn lặng thinh
Thánh tích xanh, biết bao giờ trở lại
Lời thầy như kinh, lời trò như chim sẻ
Vẫn đâu đây văng vẳng hồi sinh!

Tu viện trắng! Ngày Thứ Hai làm lễ
Thầy giảng rao như phép lạ đầu tuần
Đồng phục trắng hồn mềm như tóc trẻ
Góc khuôn viên dáng mộng đợi ai thề

Dòng Kiểu Mẫu! Xanh trời, xanh tóc thơm
Ta ra đi mà nước mắt say tròng
Có phải vì em là bí tích
Để dấu chỉ này trong thâm tâm

Dòng Kiểu Mẫu! Hay chung cư bể dâu
Da trời xanh nên dễ ngã màu
Vẫn có ta bước đầu đời thánh thiện
Vẫn có ta trong câu chuyện tình sau

Kiểu Mẫu! Nàng ơi! Xanh lơ giăng tóc trời
Tà Nguyệt xanh nên Huế vội xanh theo
Cầu và sông còn neo hình giữ bóng
Bởi có em nên óng cả sáu vài

Kiểu Mẫu! Chàng ơi! Một thời Yamaha!
Xin một lần Em ngồi sau khép nguyệt
Kiểu Mẫu! Thầy ơi! Một thời Vespa
Lụt Đập Đá làm sao qua Vỹ Dạ

Tác giả: Trần Văn Phát K3