Bổng Dưng

BỖNG DƯNG!!!

Bỗng dưng …Đời cướp đi mãnh đất
Nơi ta chôn xác chết người tình!
Để cho ta thành người què quặt
Nuốt thời gian trong nổi buồn tênh

Bỗng dưng …Cây viết này hết mực
Khi ta đang vẻ mặt người thương
Bàn tay ta…Ôi bàn tay bất lực
Nên một đời mang nặng vấn vương

Bỗng dưng…Nắng chiều đang rẩy chết…
Nghe thương đau ấm ức trong hồn!
Vì thương ai…nên đời mỏi mệt
Nghe giọt buồn chỉu nặng tuổi hoàng hôn!

AKA

Biển Chiều

Biển chiều

Chiều một mình …
Ra trước biển
Lặng yên …
…nhìn biển động ồn ào
Sóng xô bơ` …
Nổi nhớ trào dâng
Ngày mai
Biển sẽ lặng …
Sóng sẽ yên …
Anh sẽ nói với biển rằng:
Sẽ quên

Không còn
Yêu em nữa ?!

Văn Châu K6

Bài Thơ Mất Web

BÀI THƠ MẤT WEB

Chiều hôm nay, Ta mất đi trang web.
Buồn cao hơn người ” mất dép” ngày xưa…
Mất thật rồi…và không được tiển đưa,
Như dạo ấy, một chiều mưa cuối Hạ.
Người bỏ ta đi trong tiếng cười rộn rả
Ta thương đau nghe băng giá trong hồn…
” Mất dép ” rồi! Người nghe lạnh đôi chân
Ta mất Web nghe đường trần tắc nghẽn
Như người tình một lần lổi hẹn,
Ta cô đơn trên bến vắng đợi chờ!
Web đi rồi ! Web bóp chết hồn thơ,
Ta ngộp thở như tim khô đọng máu…
Trang Web oi! người tình ta yêu dấu
U uất tạ..có vang vọng thấu tai ngườỉ??

Đia Cầu Xanh