Nhớ Xưa Em Mặc Áo Da Trời
Em về khâu áo học
Tôi nhuộm xanh góc trời
Trăm năm tình chưa thuộc
Môi em vẫn thơm hoài
Cổng trường nâu còn đó
Phượng đỏ rưng rức rơi
Tiếng chuông giờ tan lớp
Vương đầy lên tóc tôi
Ngỡ tay còn cặp sách
Ngỡ sân trường guốc em
Ngoảnh lui chưa tỉnh giấc
Sợi buồn chợt trắng thêm
Làm sao quên được nhớ
Cuối hành lang tôi chờ
Mắt ai còn ngờ ngợ
Biết yêu mà giả vờ
Không cách nào quên được
Mùi trang vở học trò
Sót trên vai áo cũ
Tôi xưa đứng thập thò
Ôm nỗi buồn như đá
Sân trường giọt Sâm Thương**
Lời yêu chưa kịp nói
Thành khói giữa miên sương
Phattran.kmh@colorado
*mượn ý của Phạm Thiên Thư
** điển tích chỉ hai vì sao không bao giờ hội tụ.
