Góc tháng năm:  NGÕ VỀ

Tác giả: Đào Thị Thanh Liên K2

Tất cả……đều đổi thay !

Chỉ còn lại trong ký ức như mới vừa hôm qua .

Vẫn có đó từng mảng rêu phong trên thềm chùa Thiên Mụ , vẫn xanh mịn màng dịu nhẹ khi lần những ngón tay lên bờ thành , cảm giác êm êm thật dễ chịu . Ngồi ở bậc cấp trên cùng nhìn ngắm qua làng Long Thọ mà ngày xưa còn bé cứ ngỡ đó là Thọ Xương có canh gà trong câu thơ không biết ai là tác giả ( ? ) . Ở đó có nhiều lũy tre nối gót nhau nằm cạnh bờ sông bồi bãi phù sa , cho những đám bắp trĩu trái căng tròn , loại bắp nếp đất biền dọc bờ sông Hương thì dẻo và ngọt thanh đến ngậm mà nghe .

Xa hơn là đầu nguồn của dòng sông thơ mộng , uốn lượn quanh co từng làm cho biết bao tâm hồn thi sĩ ngất ngây đến tê lòng . Còn đó những dãy núi trùng trùng xanh ngắt như âu yếm ôm trọn đàn con thơ trong vòng tay muôn thuở để ầu ơ….đến suốt đời !

Thả hết con dốc dài là tới làng Kim Long một thời của ” Trẫm ….” , đường hẹp lắm – vì mỗi lần có chiếc GMC ngược chiều với xe buýt thì cố mà ôm chiếc xe đạp nép sát vô bụi chè tàu nhà ai bên đường , tay bịt chặt mũi vì bụi quá , mắt nhắm tít lại mà vui , chưa mô … lúc trời mưa hai chiếc tránh nhau sụp ổ gà , rứa là nước dưới vũng được dịp nhảy tung tóe văng lên cả tà áo dài màu thiên thanh đùa giỡn , mặc cho cô chủ nhỏ bặm môi để khỏi mít ướt vì đang đạp xe tới trường , tội dễ sợ !

Con đường tuy hẹp nhưng thấm đậm nghĩa tình , nhớ cả ngọn cỏ gà bên đường tướt tướt xe xe vô lổ tai cho đã cái ngứa mà đố ai gãi được ! Còn nữa , ngang qua dòng Phú Xuân của giáo xứ thì không thể bỏ qua mùi hương nhẹ nhàng của hoa hồng phía bên trong hàng rào , có cây cố vươn cao để dòm ngó ra đường như khoe sắc khoe hương ….Đạp xe chừng mười phút nữa là tới cầu Bạch Hổ với một thời của quan ông râu tóc áo quần trắng như tuyết, có cả phất trần trong tay như đang đứng đó để nhìn bao sự đổi thay …Qua khỏi đường ray sẽ gặp con đường rộng thênh thang mang tên Trịnh Minh Thế , thuở ấy ít xe cộ nên người thưa thớt , tình tang giong ruổi ngày hai buổi tới trường , mùa mưa cũng như mùa nắng , thân thiết như tay với chân – suốt cả thời con gái đi và về . Chạy ngang qua mấy cửa vô nội thành , làm chi cũng phải ngó một chút như thói quen mong ngóng , cho dù lúc đó không biết để mong ai ngóng ai ? Cảm giác pha trộn cay đắng ngọt bùi , nhứt là khi nhìn vô cửa sập , cái cửa to rộng rứa , đẹp rứa mà tự nhiên bị bít lối , lúc nớ chỉ biết mang mác buồn bởi tuổi trẻ cũng bị đắp ngăn vì tương lai đang mù mịt trong khói lửa đạn bom …

Chạy hết con đường rộng vắng thì tới cửa Thượng Tứ lại tủm tỉm cười vì nhớ câu mắng mỏ của mệ Thẻo gần nhà mỗi lần la con cháu ngoại nhảy lóc cóc ngoài sân . Vui thiệt ! Qua tiệm sửa radio Việt Tuyến thì tới nhà hát lớn , chuyên chiếu phim cao bồi . Một đỗi nữa ngang qua photo Lê Quang là tới múi cầu Trường Tiền , cái lô cốt cao to nhón chưn nhìn vô trong vì tò mò thì gặp chú lính đứng gát với điếu Basto phì phèo cười thật thân thiện . Cảm giác bình yên khi đi trên cầu đeo nhau mãi tới bây chừ , thanh thản quá , nhẹ nhàng quá ! Cũng do dòng nước lững lờ xanh mát thân quen mà dù có đi mô mô cũng không quên được . Có khi thôi thúc để quay về ….chỉ để nhìn lại cảnh cũ của một thời …mà nhớ mà thương !

Thế nhưng – ngõ về nay đã đổi thay , muốn ngắm cũng không còn vì cái chi cũng bị làm mới hơn , ngó thấy lạ lẫm …Ngoẹo Hàng xay , xóm Âm Hồn , đò Thừa Phủ , bến Tòa Khâm , Hàng Đoát rồi Vỹ Dạ ….có còn cũng không thể nhận ra . Cho đến Kim Long ngày xưa của ” Trẫm …” cũng trở nên vô hồn !

*******

Chừ đây , còn lại những con đường – đẹp hơn , sạch sẽ hơn ! Thương lắm từng hàng cây hai bên thẳng tắp , tới mùa cho hoa rợp trời xanh mát mà ngày ấy không có được như ri , nhứt là màu tím của Bằng lăng chen lẫn hoa Điệp vàng , làm nền cho Phượng vỹ rực rỡ khoe sắc đỏ tươi , rồi Ngô đồng phơn phớt màu hồng nhẹ , còn nữa …đó là Muồng Anh đào , nhiều nhứt ở hai bên bờ sông từ Ga Huế qua Bến Ngự , Phủ Cam , Kho Rèn rồi An Cựu , đẹp đến say đắm lòng người … mê hoa . Cám ơn những ai đã bỏ thời gian chăm sóc tỉa tót làm ngắm hoài không chán .

Cũng không hiểu vì răng mà khi chạy ngang qua Thương Bạc vào ban đêm là cứ nhớ những bóng dáng áo dài nhẹ nhàng theo nhịp gánh vang tiếng rao chè , trong đó có cả cây đèn dầu lắt leo vẫn bình lặng sáng soi từng nhịp…từng nhịp .

…Cũng không đổi được tên của ngôi trường nữ vang bóng một thời , có nhắc tới thì nói Đồng Khánh mà thôi , đơn giản chỉ vì thích rứa ! Ai nghe có sửa cũng …mặc .

Còn đó , trường xưa – mỗi lần chạy ngang thật ấm áp trong lòng – như nằm yên để chôn cất biết bao kỷ niệm chất ngất từng thân phận chung cội nguồn Lạc Việt anh em .

Nhắc đến Huế … nhớ một thời vàng son của bao triều đại , lăng tẩm , cung đình … Sừng sững uy nghi Đại Nội còn đó tới muôn đời . Da diết lắm Huế ta ơi !

 

Lý Do

Lý do

Tác giả: Trần Văn Phát K3

Nụ cười em rơi trên tay anh
Đêm úp mặt thơm mùi son của nguyệt
Là lý do anh yêu lưỡi liềm trăng khuyết
Còn lưỡi kia anh ghét tận mây xanh

Đôi mắt em chiếu trên vũng tâm hồn
Tâm anh đục, hồn xiêu phách lạc
Là lý do anh ghiền mở mắt
Để có ngày thấy ngọc dưới ao môn

Chân tóc em là góc khuyết cho người
Những đốm trắng vén màn u muội
Là lý do anh yêu sớm tối
Vội ăn năn vội yêu hết cuộc đời

phattran

KMH/Huế tham dự lễ Vu Quy con gái K9 Đoàn Vĩnh Giáo ngày 11-03-2015

Gởi cả nhà.
Hôm nay ngày 11.3.2015 tại tư gia kiệt 48 Quảng Tế, Huế.
Đồng môn K9 Đoàn Vĩnh Giáo và phu nhân Ngô Thị Mão đã tổ chức tiệc mừng báo tin vu quy của :
Quý nữ Đoàn Thị Bảo Thu nên duyên cùng Lê Văn Bảo Long.
Hôn lễ chính thức sẽ được cử hành lúc 9g00 ngày 12.3.2015.
Xin chúc mừng tân lang và tân giai nhân.
Tham dự tiệc vu quy có sự hiện diện của BLL KMH/H và thân hữu cựu học sinh K9 KMH.
Xin báo tin và gởi hình đến cả nhà.
Tm BLL KMH/H
Nguyễn Văn Sum.

DSC_0011_GiaoK9

Tân lang và tân giai nhân bên cạnh người thân ra mắt họ hàng bè bạn.

DSC_0014_GiaoK9DSC_0018_GiaoK9
DSC_0019_GiaoK9 Chị Túy Vân K9, anh Nguyễn Viết Dũng K5  và chị Phan Hương K1A cùng nâng ly chung vui với gia đình.

DSC_0022_GiaoK9 Từ trái qua : Chị Phan Hương K1A và các thân hữu K9:  Ngô Thọ, Văn Tuấn, Hữu Cầu, Lê Hải, Thu Hồng, và Túy Vân.

Tết Nguyên Tiêu Nhớ Bạn

TẾT NGUYÊN TIÊU NHỚ BẠN

Tác giả: K1A Đặng Ngọc Thanh Hải

Tháng Tám năm 1964 trường Kiểu Mẫu Huế tuyển sinh khóa đầu tiên giáo dục theo chương trình tổng hợp.
320 cô cậu thiếu niên tuổi 11, 12, 13, 14, 15.
Xúng xính đồng phục xanh, cặp sách mới hoan hỷ tựu trường.
Giữa những người bạn gái trai từ các miền quê Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Trị hay giữa kinh thành Huế,
BẠN nỗi bậc với vẻ khôi ngô, với má hồng, da trắng.
Nét tuấn tú của một chàng Tống Ngọc, Phan An.
Những rụt rè ngày đầu rồi cũng qua nhanh,
Chúng mình trở thành những người bạn đồng khóa, đồng môn thân thiết.

Những buổi sáng, nghỉ hai tiết sau, xe đạp đèo nhau về nhà thầy Vĩnh Tiên tắm sông thôn Vỹ Dạ.
Bơi qua bên tê nhấm nháp quả bắp Cồn mới luộc ngọt thanh .
Hay kéo bộ lang thang dọc Nguyễn Thị Giang ghé ăn chén chè Chùa.
(Trên cung đường nớ có cô em nhỏ K5 bạn không bao giờ quên được nhỉ?)
Những buổi chiều nghỉ học hẹn nhau đến trường rồi cùng kéo nhau đi dọc Hùng Vương về An Cựu, Đến nhà Nguyễn Đăng Triều nhờ cậu Đạt giải giúp cho mấy bài toán khó của cô Sa,
Hay ghé nhà Phan Thị Hạnh Tuyền ăn ổi và nghe ông ngoại kể chuyện ngày xưa.
Những buổi tối tập trung nhà Lê Quang Khanh đường Trần Hưng Đạo học nhóm cải nhau chí chóe.
Khuya đói bụng băng qua bên tê đường ăn ổ bánh mì xíu nóng hay chén chè đậu ván,
Và hưởng gió mát công viên Thương Bạc, ngắm trăng thanh soi bóng dòng Hương, nghe tiếng mái nhì vọng lại từ những con đò.
Những ngày Chủ nhật rủ nhau đạp xe lên Ga xem những chuyến tàu.
Rồi leo những bậc đá thanh lên thăm nhà các xếp Ga có con học cùng chúng mình: Phạm Nguyễn Cẩm Thạch và Hồ Quốc Túy.
Và chui rào vô vườn nhâm nhi khúc mía lau chưa róc vỏ nhà Hồ Văn Chậm .
Trưa kéo nhau về căn nhà vườn dọc bờ sông đường Phan Đình Phùng của Trần Ngọc Bảo, ăn bửa cơm chay.
Và bao giờ cũng nhà BẠN ở đường Trần Thúc Nhẫn là nơi chúng mình chia tay.
Ừ, sao nơi chúng mình chia tay lại là nhà BẠN nhỉ?
Tuổi thiếu niên êm đềm trôi qua, tình bạn chúng mình ngày càng gắn bó, chặt bền, chung thủy.

Rồi … tiếng súng, tiếng cà nông, tiếng bom cơn ác mộng Mậu Thân.
Bạn bè chúng mình người ngã xuống chết trẻ oan ức mắt vẫn mở trừng trừng.
Đứa nhảy núi, lên rừng, đứa chuyển trường vào Nam, đứa bỏ học quyết tâm đăng lính.
Ngày gặp lại nhau giữa ngôi trường tan tác.
BẠN vẫn khôi ngô, tuấn tú nhưng mắt đã thoáng nét đăm chiêu.
BẠN ít nói hơn và chúng mình chiêm nghiệm một điều:
Cuộc chiến đang ở sát bên lưng và để tránh xa nó chúng mình chỉ còn biết cắm đầu mà học.
Năm 1970 chúng mình tốt nghiệp, nhận bằng Tú tài Tổng Hợp
Vào Đại học, BẠN chọn trường Khoa Học, lớp dự bị B với ước mơ phát triễn ngành hóa học ứng dụng trong tương lai.
Được hơn 2/3 chương trình, BẠN bay vào Sài gòn ghi danh vào trường Đại học tư mong được hoãn dịch vì lý do học vấn, nhưng dự tính ấy đã chẳng thể kéo dài.
Chiến sự ngày càng ác liệt và lệnh Tổng động viên vào mùa hè đỏ lửa 1972 đưa BẠN bước vào quân ngủ.
Ra khỏi trường Sĩ quan Bộ binh Thủ Đức với chiếc Alpha vàng trên vai BẠN được đưa lên miền cao nguyên đất đỏ.
Về Bộ Tư lệnh Sư đoàn 23 ở Buôn Ma Thuột chưa được mấy ngày, BẠN được trực thăng bốc về Bộ Tư lệnh Tiền Phương.
Ôi Kon Tum! Chiến sự đang nóng dần với Tân Cảnh, Đắc Tô, rồi về tiểu đoàn, rồi về đại đội BẠN ra thẳng chiến trường.
Trên đường hành quân chưa kịp hỏi han nhau, chưa kịp cùng ăn bửa cơm dã chiến đạm bạc.
BẠN phải nuốt ngược nước mắt vào trong, vẫy tay chào đồng đội – chiến hữu,
Đang thoi thóp trên băng ca được chuyển về hậu phương hay đã hy sinh nằm lại giữa rừng.
Rồi cũng đến phiên BẠN với một mảnh pháo vào gan, hai mảnh đạn chui vào lá phổi và bị gãy mất vài chiếc xương sườn .
Nữa đêm thức dậy với vết thương hành hạ, BẠN ngước nhìn bầu trời, ngước nhìn trần nhà quân y viện và chỉ còn nghĩ đến một điều thôi: Cái Chết.
Tuyệt vọng trong cơn đau ống tiêm, ống chuyền BẠN quyết tâm rút hết.
Để quên hết khổ đau, sớm rời cõi vô thường.
Nhưng lời nhắn nhủ của cô gái không quen đã chăm sóc BẠN những ngày nằm trên cáng ở Bệnh viện dã chiến giữa rừng,
Và tiếng khóc nức nở của Mẹ đang tìm BẠN ở Quân Y Viện đã đưa BẠN trở về với cõi sống.

BẠN giải ngũ với vết thương và với bao trăn trở về nguyên nhân cuộc chiến,
về những thương đau, mất mát, về thân phận của riêng mình và quê hương.
Niên khóa 1973 – 1974 BẠN trở lại với giảng đường
Rồi chính biến 1975, BẠN thấy mình bơ vơ lạc lõng giữa những giao hảo bất thường nặng nề chính trị. BẠN sống khép kín hơn và đắm mình vào nghiên cứu khoa học mong ước mơ thời trai trẻ trở thành hiện thực.
Thập niên 1980 sau khi tốt nghiệp đại học ngành Hóa dệt nhuộm,
BẠN cùng người bạn đời thân thương Bích Vân, bỏ công nghiên cứu chất liệu tơ tằm.
Thành công trong nghiên cứu và nỗi tiếng trên thương trường.
Người ta biết đến BẠN với cái tên “Dũng Silk” từ đó.
Trên bước đường ra Bắc, vào Nam, lên Tây nguyên trên “con đường tơ lụa”,
BẠN gặp lại những bạn đồng khóa 1 A Kiểu Mẫu Huế thân thương:
Nguyễn Văn Uynh, Nguyễn Văn Thảo, Trần đình Tăng, Trần Văn Phúc, Phan Thị Hạnh Tuyền, Trần Thị Diệu Hòa, Cao Xuân Thanh Phương,
Va những đồng môn khóa sau: Trương Quang Huế, Lê Văn Hoàng, Phạm Đình Chương, Bửu Ba, Nguyễn Phước Thuật Hanh, Lê Văn Nhân, Trần Thị Tô Châu, Hồ Hoạt, Hà Ngọc Liễn, Huỳnh Hữu Bi, Huỳnh Hữu Trí, Bảo Liêm, Trần Ngọc Hậu, Võ Thị Huyền Trinh.
Rồi Ngọc Túy, Mai Dung, Hoài Hương và biết bao đồng môn đầy ắp chân tình …
Những bàn tay nắm chặt những bàn tay, những tấm lòng kết nối những tấm lòng Kiểu Mẫu: Đoàn Kết –Yêu Thương – Tương Trợ.
Năm 1993 Ban Liên Lạc Kiểu Mẫu Huế ở Sài gòn và các tỉnh phía Nam ra đời, rồi đều đặn
những ngày Chủ nhật thứ ba sau Tết, bạn bè đồng môn lại họp mặt chia xẻ vui buồn.
Năm 2001 BẠN được tín nhiệm làm Trưởng ban, dẫu đôi chút ngỡ ngàng.
Không phụ tấm lòng bè bạn, BẠN đóng góp hết sức mình, cả công lẫn của để bộ mặt Kiểu Mẫu Huế trong mắt bạn bè tại Sài gòn ngày càng tươi đẹp.
Sáu năm làm Trưởng ban Liên lạc và gần mười năm phụ trách Khuyến Học,
BẠN luôn là một trong những người đầu tiên có mặt khi bè bạn gặp khó khăn.
Những đóng góp hiệu quả và với tấm lòng sao Khuê, BẠN đã thật sự trở thành chất keo
kết dính những người bạn đồng môn và BẠN trở thành một trong những người ANH CẢ
Được bao lớp đàn em nhắc đến với tấm lòng trìu mến và ngưỡng mộ.

Tháng Tư 2014, một ngày trước khi lên đường sang Hoa Kỳ du lịch và thăm gia đình,
BẠN, người thân, bè bạn bàng hoàng với kết quả xét nghiệm: Ung Thư Gan do nhiểm siêu vi trong một lần chuyền máu.
Trớ trêu thay, những bịch máu của đồng đội, đồng bào cứu sống BẠN 40 năm trước, ,
ai ngờ lại trở thành kẻ giết người thầm lặng, 40 năm sau lại đẩy bạn vào cõi vĩnh hằng
Chín tháng trời vật vả với những cơn đau, BẠN vẫn lạc quan.
Vừa tích cực chửa bệnh, vừa rong chơi, chụp hình, viết lách.
Trang thư Kiểu Mẫu Huế vẫn đều đặn nhận những lá thư đầy niềm tin yêu cuộc sống
Và những tấm hình những cánh chim bay cao giữa trời xanh từ người gủi: DŨNG-VÂN.

BẠN chụp những cánh chim mà đang nghĩ về con đại bàng trắng với lưởi gươm thiêng của Sư đoàn 23 một thuở ở cao nguyên?
BẠN đang kể về những đô thị hào nhoáng ở Hoa Kỳ mà lòng đang quay quắt nhớ những miền quê Thừa Thiên nghèo khó?
BẠN đang viết chuyện vùng biển Haiwai mà đang mơ bến sông Tiên Nộn?
BẠN đang ở bên xứ người mà lòng đau đáu nhớ quê hương?

Rồi bạn bè ở Việt Nam nhận được tin BẠN sẽ về vào ngày Tết Dương lịch 2015.
Chưa kịp ngỏ lời chung vui thì tin buồn ập tới.
Một ngày – lại một ngày – trước khi lên máy bay về quê hương với bạn bè đang trông đợi.
BẠN nằm lại xứ người ngày cuối năm 31 tháng Mười Hai.
Để lại biết bao tiếc thương, để lại biết mấy ngậm ngùi.
Để Sài gòn ngẩn ngơ, từ họp mặt năm Ất Mùi năm nay không còn nụ cười của “anh chị Cả”
Để Cà phê Thành nội chiều tím Huế không còn dáng cao gầy của BẠN nữa.
Để Ban Mê Thuột, Pleiku, Kontum vô vọng mong chờ bước chân BẠN về thăm lại chiến trường xưa.

Là cánh chim giang hồ, BẠN đã cất cánh bay xa.
Là tấm lụa mềm bỏ lại đám mây xanh BẠN theo gió chiều rơi, rơi, rơi xuống.
Tro cốt BẠN một ngày sẽ vương trên đỉnh đồi Bạch Mã
Xuôi theo dòng sông Hương quê mình ra với biển cả mênh mông
Một chút thôi sẽ lại về với trường Kiểu Mẫu thân thương
Để một ngày về Huế, chúng mình lại loanh quanh thăm lại ngôi trường, xác còn nguyên mà tên đã mất.
Dũng ơi, Dũng ơi, BẠN đã ra đi thanh thản.
Ở tuổi này rồi chúng mình cũng sẽ sớm gặp nhau thôi.
Tết Nguyên Tiêu ngồi nhớ bạn cũ một thời.
Trăng sáng quá Dũng ơi! Mốt BẠN lại Bích Câu với bạn bè, Dũng nhé!!!

 

Làng Sình

LÀNG SÌNH

Tác giả: K8 Nguyễn Văn Sum

Xin gởi đến cả nhà chuyện làng Sình hay Lại Ân cũng đúng đều gợi cho người đọc nhớ đến một vùng đất năm ven sông Hương được thành lập khoảng thế kỷ 15 nay thuộc xã Phú Mậu huyện Phú Vang.

K8Sum_IMG_0208

Làng Sình nằm ven sông Hương nhìn qua ngã ba sông giữa hình là cầu Thanh Phước, bên trái là làng Thủy Tú, bên phải là làng Thanh Phước với bóng đình làng.

K8Sum_IMG_0204

Ngã ba Sình.
Góc chụp từ cầu Thanh Phước, phía xa hình là một góc làng Sình.

K8Sum_IMG_0002

Đập La Ỷ đầu xã Phú Mậu đây là một hướng đến làng Sình.

K8Sum_IMG_0037

Có lợi thế nằm cạnh sông Hương ở vị trí ngã ba nên làng Sình nhận được nhiều phù sa cũng như nguồn nước dồi dào nên nông nghiệp được chọn là nghề chính. Người dân làng Sình ngày nay trồng lúa và hoa là chính.

K8Sum_IMG_0036

Có một số gia đình chăn nuôi gia súc và gia cầm.

K8Sum_DSC_0098

Những cành bông giấy thường xuất hiện ở Huế những ngày cuối năm và đầu năm phục vụ cho việc tâm linh được một số ít gia đình sản xuất, nghề này chính là ở làng Thanh Tiên lân cận.

K8Sum_DSC_0101

Ngày nay hoa giấy phát triển hơn phục vụ cho trang trí.

K8Sum_IMG_0028

Làng Sình còn có một nghề được nhiều người biết đến là vẽ tranh trên giấy thường gọi là ” Tranh làng Sình “.

K8Sum_IMG_0030

Tranh làng Sình trước đây thể hiện những hình ảnh sinh hoạt tiêu biểu trong làng được thực hiện bởi những dụng cụ và màu sắc được chế tạo từ cây cỏ.

K8Sum_IMG_0031

Trước đây tranh làng Sình chủ yếu phục vị việc cúng bái, cúng xong là đốt. Hình trên ngày trước gọi là ” ảnh “, ngày 10 tháng giêng thường cúng dịp lễ trang ông , trang bà, hay dâng sao giải hạn mà ngày nay ở Huế còn duy trì.

K8Sum_IMG_0029

Hiện nay ngoài việc duy trì tranh cúng bái trên giấy thường thì tranh làng Sình còn được làm trên giấy Dó để phục vụ cho khách du lịch.

K8Sum_IMG_0003

Trên tất cả, làng Sình nổi tiếng với hội vật cổ truyền lâu đời ước chừng 400 năm đều đặn diễn ra hằng năm vào ngày mồng 10 tháng giêng trước sân đình cho đến năm 2009 thì ở đây chỉ còn tổ chức đấu ” Lệ ” khi trời còn hơi sương.

K8Sum_IMG_0013

Tổ chức và đều hành cuộc đấu đều do các bô lão trong làng đảm nhiệm với thể thức có từ ngày xưa là tuyển chọn trai tráng sung vào bính lính sau đó là mua vui cho dân làng ngày Tết. Trước khi lên sới thi đấu các đô vật đều hướng về đình bái lại và cám ơn các bô lão.

K8Sum_IMG_0019

Dù là vật ” Lệ ” nhưng cũng rất sôi nổi ai cũng cố gắng cho đối phương ” Lấm lưng trắng bụng ”

K8Sum_IMG_0022

Người hơn kẻ thua vui cười bên cạnh niềm vui chung của dân làng.

K8Sum_IMG_0023

Chỉ diễn ra trong 30 phút, tất cả các đô vật có lên sới dù thắng hay bại đều được nhận một món tiền nhỏ cho vui.
Đây được xem là ngày tết thứ Hai của làng Sình vì hôm nay cả làng nghĩ việc đi coai vật và nhà nào con cháu cũng tập trung bên mâm cổ vào buổi trưa khi sới vật chính tạm nghỉ hay buổi chiều khi tan hội vật. Ngày hôm sau cả làng bắt tay vào công việc thường nhật mong một năm mới vui như hội vật.

Như Một Lời Chúc Tết

NHƯ MỘT LỜI CHÚC TẾT
Tác giả: AKA

Chăn nệm ấm ,
sao lòng nghe giá lạnh!
Tết đang về,
trên tờ lịch ngoài kia.
Cây vạn thọ trước nhà hoa đang nở
trắng tuyết về
chuông đánh thức giao thừa.
Tết gợi cho ta ,
thêm nhớ người và nhớ bạn.
ngậm nguì thương đứa mất kẻ không còn…
Nặng gánh tình, chĩu vai đời chưa trọn.
Xa xôi ơi!
Tết!
chờ nhau đã mỏi mòn!
Xin chấp tay,
chào vĩnh biệt kẻ khuất.
Rộng vòng tay ôm trọn kẻ đang còn
Tết,
dẫu tình người biến mất
Bạc mái đầu,
nguyện giữ tấm lòng son!

Tết Ất Mùi

Góc Tháng Hai – Mùa Tình

Góc tháng hai ____MÙA TÌNH

Tác giả: Đào Thị Thanh Liên K2

Mạ kể như ri Anh nì !
” Lúc mang con trong bụng tới gần ngày nằm ổ – Ui chao ! Tự dưng Mạ thèm bánh tét vô hậu ! Mà Tết thì qua hai mươi ngày rồi . Rứa là Ba lật đật kêu mụ vú mua lá chuối , nếp hương , đậu xanh về gói thiệt mau . Nhà mình ngày nớ có mụ vú trên năm chục tuổi , nấu chi cũng ngon lại mau mắn nữa , cả đêm Ba lo chụm nồi bánh tét , sáng bữa sau Mạ ăn ngon chi lạ ! Tới hai ngày nữa là đã cái thèm thì con lọt ra : 18 tháng 2 năm 1952 , nhằm ngày 23 tháng giêng Nhâm Thìn , tại Dalat . Tới 5 tuổi thì cả nhà chuyển về Huế vì Ba thay đổi sở làm việc ” .
Em không biết có phải mình sinh vào mùa hoa Mai hoa Đào nở , vào cái tháng ” Va – lăn – thai ” từ thời Hùng Vương ( ?!!! ) mà tới khi lớn lên … nói ra thiệt ốt dột – Em biết yêu sớm lắm Anh ơi ! Đệ lục chơ mấy ! Ui chao là dị Anh hè !
Nhớ lại thiệt vui ! Thứ tình yêu của con nít hai bím tóc lắc lư ngúng nguẩy , ưa hờn , thích vòi vĩnh … thấy bông hoa hồng hàm tiếu bên hàng rào nhà ai cũng đòi cho được , trứng cá chín trên cây cũng muốn vói mà hái , chộ trái thị vàng ươm là cứ hít hà , tới kỳ báo Tuổi Hoa chưa có trong tay thì lẩy hờn , làm cho anh bạn lớp Đệ Tam chìu bức mệt !
Ai biểu ! Cứ đạp xe tò tò ngày hai vòng lẽo đẽo theo Em làm chi ? Đồng Khánh sát một bên mà cứ ưa chạy xuống Kiểu Mẫu mới chịu . Nói rứa chơ năm Đệ Lục Em chỉ biết thích thích thôi , cuối năm Đệ Tứ mới biết nhớ , biết mong … cái anh Đại học Sư phạm lúc mô cũng áo trong quần chỉnh tề thẳng nếp , mỗi ngày chực chờ chuông reng là chạy ra cửa sổ để bên nớ dòm qua bên ni.
Rứa đó , từ từ trẩy lớn …
Khi thì cùng nhau ngồi nghe lá thông reo , trên dốc dòng Thiên An , dưới vòm hoa nắng lao xao – hay đồi Vọng Cảnh ngắm đầu nguồn con sông muôn thuở lặng lờ bình yên gợn sóng phẳng lì – rồi hồ thủy tạ trong lăng Tự Đức nhìn sen nở thật bình yên – lúc lại sánh bước chân không trên cát Thuận An mịn màng xoáy nước , tết tóc bằng lá phi lao là đà theo ngọn sóng vỗ bờ trắng xóa tan nhanh rì rào….
Ngày tháng trôi …
Anh giã từ nghiệp Văn bước vào trường Võ , học cách ” Tự thắng để chỉ huy ” , ” Tổ Quốc là trên hết ” và đeo súng đạn vào chiến trường …
Em hết mong ngóng đợi chờ tới hoài nghi tuổi trẻ , qua rồi hai mươi năm . Thời gian làm nhạt phai hương sắc , rồi còn phải làm Mẹ của con thơ và cũng là vợ của lính như bao bạn bè cùng lứa cùng thời .
Gía như cuộc đời không như những gì mình đã trải qua sau đó , thì bây chừ … mình sẽ không hiểu được Nghệ Thuật Sống , không hiểu được vì sao là Vô Thường , không hiểu được Sống Chết an lành , không hiểu được làm sao để tự giải thoát khổ đau …
Trên rồi sáu mươi mấy mùa Mai nở cũng là sáu mươi mấy mùa của yêu thương qua đi mà Anh gọi đó là mùa tình – mùa Valentine – mùa của hoa hồng nở tràn ngập phố phường .
MÙA TÌNH ! Mùa của riêng Em đó ! Anh ơi !

 

Thư chúc Tết Ất Mùi 2015 của BLLKMH/Huế

Kính thưa Thầy Trần Hữu Long,cựu Hiệu trưởng.
Kính thưa Quí Thầy,Cô,Cựu Nhân viên cùng anh chị em cựu Học sinh KMH trong và ngoài nước.
Một năm Giáp ngọ sắp sửa qua đi với nhiều sự kiện to lớn và thành công của Đại gia đình KMH từ trong nước đến nước ngoài :đó là những hoạt động tổ chức kỷ niệm 50 năm Tình -Nghĩa KMH trong nước cũng như ngoài nước-Sài gòn,Huế,nước ngoài với số lượng Quí Thầy,Cô và học trò tham dự đông đúc nhất.Đây cũng là một năm gia đình KMH thực hiện Yêu thương-Tương trợ lớn nhất .Nhưng cũng không khỏi đau buồn,vì là năm thứ hai có những Thầy và trò cột trụ trong gia đình chúng ta đã  lần lượt xa rời chúng ta ,ra đi vĩnh viễn do bệnh ngặt nghèo không khỏi làm cho chúng ta ngậm ngùi lúc tưởng nghĩ đến.
Ở cái tuổi của một số Thầy,Cô và anh chị khóa lớn,thì chuyện bệnh tật rồi chia tay chúng ta là điều  không thể tránh khỏi.Đó là qui luật đến rồi đi của muôn loài.
Do đó,năm Ất Mùi rồi những năm kế tiếp ,chuyện lão-bệnh-tử sẽ đến với gia đình KMH chúng ta  đương nhiên sẽ nhiều hơn,vì không thể chối cãi tuổi ngày càng lớn.
Bởi vậy,tinh thần Đoàn kết-Yêu thương-Tương trợ KMH cần được phát huy hơn với các thế hệ đồng môn khóa trẻ,chúng ta phải biết buông xả để tập trung cho việc chung tay vì gia đình chung như chúng ta đã từng trong gần mười năm qua.
Trước thềm năm mới,chúng con/chúng tôi kính chúc Quí Thầy,Cô,cựu Nhân viên và anh chị em cựu học sinh KMH  cùng quí quyến trong cũng như ngoài nước một năm mới Át Mùi an lành,nhiều may mắn, nhiều hạnh phúc .
TM.BLL cựu HS KMH/H.Lê Phước.

Thư chúc Tết Ất Mùi 2015 của thầy cựu Hiệu Trưởng Trần Hữu Long

Thân gởi gia đình KM Huế,
 

Trước thềm năm mới Ất Mùi 2015 chúng tôi kính chúc quý Thầy Cô, cựu nhân viên và tất cả các anh chị cựu KM Huế khắp nơi cùng gia quyến được hưởng một mùa Xuân vui tươi,và một năm dồi dào sức khỏe, hạnh phúc, nhiều tài lộc, vạn sự như ý. 
Trần hữu Long